Kỳ Phong sơn cũng náo nhiệt giống như hai ngày trước.
Tiêu Chiến cố ý đến sớm hơn giờ Diệp Thiếu Ân hẹn nửa tiếng đồng hồ, anh chưa xuống xe đã nghe tiếng nhạc náo nhiệt hòa lẫn tiếng la hét không ngừng và tiếng ô tô nổ vang rền.
Khi anh bước xuống xe, toàn bộ những người tụ tập ở Kỳ Phong sơn đều nhìn anh, anh nghe tiếng huýt gió lẫn tiếng hoan hô.
Những người này nhận ra anh lúc anh đua xe với Đại Hào. Đại Hào là người khá nổi tiếng trong giới đua xe ở Kỳ Phong sơn, buổi tối hôm ấy hắn lại thua Tiêu Chiến thê thảm. Vì vậy Tiêu Chiến ở trước mặt những người này cũng có tên tuổi.
Khi đó Tiêu Chiến đi rất vội vàng, bây giờ tiếng huýt sáo và hoan hô anh đều giành cho trận thắng Đại Hào đêm đó.
Sau khi xuống xe Tiêu Chiến liền tìm kiếm người bán thuốc trẻ tuổi trong đám đông. Thế nhưng lúc này người ở Kỳ Phong sơn không ít, hơn nữa còn có xe cộ ra vô không ngừng, người đến người đi thêm vào đêm khuya, Tiêu Chiến không tìm được người kia.
Vương Nhất Bác từ phó lái bước xuống, hai tay bỏ vào túi áo khoác chậm rãi đi tới bên cạnh Tiêu Chiến .
Tiêu Chiến giơ tay chỉnh lại cái mũ trên đầu cậu cho ngay ngắn, nói: “Một lát nữa ở đây chờ tôi.”
Vương Nhất Bác không chút nghĩ ngợi liền nói: “Không muốn.”
Tiêu Chiến vừa định lên tiếng thì nhìn thấy Hoắc Chiếu Ninh đang đi về phía mình, vì vậy dừng lại nhìn Hoắc Chiếu Ninh.
Đợi Hoắc Chiếu Ninh đi tới trước mặt, Tiêu Chiến mới nói: “Hoắc tiên sinh.”
Hoắc Chiếu Ninh nhìn hai người cười cười, như chuyện của Đại Hào chưa từng xảy ra.
Nhưng Tiêu Chiến chủ động hỏi: “Hào ca vẫn tốt chứ?”
Hoắc Chiếu Ninh nói: “Còn ở bệnh viện, bác sĩ nói đầu xuất huyết nội, nhưng không nguy hiểm tính mạng.”
Tiêu Chiến không biết nói gì, tay sờ sờ mũi, nói: “Vậy thì tốt.”
Lúc này, Vương Nhất Bác ở bên cạnh Tiêu Chiến lạnh buốt nói một câu: “Làm sao chưa chết?”
Tiêu Chiến dùng sức nắm chặt tay Vương Nhất Bác, quay đầu nhìn cậu.
May mà Hoắc Chiếu Ninh thoạt nhìn cũng không tức giận, ông nói với Vương Nhất Bác “Thật không tiện, làm cho cậu thất vọng rồi.”